VÀI KHUYNH HƯỚNG ĐƯƠNG ĐẠI
(của một số người Việt hải ngoại)

Vũ Huy Quang

Khoảng mươi năm trở lại đây, tương ứng với chế độ bãi bỏ Cấm vận, du lịch tăng, hệ thống Internet phổ biến… diện mạo báo chí Việt ngữ hải ngoại cũng đổi theo, tuy tiệm tiến, ngấm ngầm… nhưng khác hẳn với quá khứ. Đã đầy tuyệt vọng với quá khứ “kiêu hùng” của miền Nam, đối diện những bỡ ngỡ của cuộc sống mới, những giai đoạn “Ra Biển Gọi Thầm” (tên một sáng tác văn xuôi), “Ta làm gì cho hết nửa đời sau?” (một câu thơ biểu hiện thời mới di tản), “Xác Chết Biết Đi” (nhan đề một tập truyện)… thì đã qua, cùng với một số cơ sở Mặt Trận, Kháng Chiến, các Chính Phủ Lâm thời (hay Lưu Vong)… hoặc biến mất, hoặc đổi khẩu hiệu (Đấu tranh Hoà bình). Khuynh hướng và suy nghĩ chính trị trên báo giới hải ngoại ắt thay đổi theo. Một mặt, tuy đó vẫn là cơ sở diễn đàn của giai cấp tiểu tư sản thị thành (cựu sĩ quan, công chức, văn nhân thành thị…) vẫn ít nhiều duy trì truyền thống giai cấp ấy: Tinh thần Chống Cộng. Họ, hoặc là luôn ủng hộ chính quyền (Mỹ) đương nhiệm, lại vẫn vừa lên án “độc tài”, cho nên, đảng Dân chủ lên, thì hi vọng đảng này “Bảo đảm Nhân quyền”. Khi có cuộc bầu cử mới, vẫn chống độc tài, cũng hô hào dồn phiếu cho đảng Cộng hoà, biểu tình ủng hộ đảng Cộng hoà và ủng hộ chiến tranh Iraq chống độc tài Saddam Hussein. Họ dựng tượng lính Mỹ Việt, kiến nghị xin treo cờ Nam VN khắp nơi. Không duy nhất, các báo chí cũng chống lẫn nhau (tội tiếp tay V.C. “Việt Cộng” - chữ mà người Mỹ đặt tên cho những người họ phải tiêu diệt, các du kích trong chiến tranh nhân dân lúc trước – phát âm là “Vi-xi”), thì cũng có lúc độc giả chống báo chí: Nam California có tờ Người Việt, Bắc California có tờ Thời Báo (hai tờ báo có số phát hành cao nhất), đều đã “được” biểu tình, tội tiếp tay… cho Vi-xi.

***

Bài này không tham vọng liệt kê được hết những khuynh hướng sáng tác, những lập luận Chống Cộng biến đổi trong ba mươi năm qua. Nhưng vì thực tế biến đổi, đời sống vật chất dần ổn định, con cái trưởng thành, sinh hoạt đổi, đã đem theo cả những tiến trình, cảm nhận mới. Người Quốc gia đón đọc các bài viết trong nước, cũng vì tin tức sinh hoạt từ trong nước do kỹ thuật mới (điện toán) cũng cập nhật nhanh hơn nhiều so với thập niện 70-80. Đường lối Chống Cộng do đó, chú ý nhiều về tiếng nói trong nước.

Chống Cộng có nhiều cấp độ và có nhiều dạng. Cấp độ yêu nước cựu quân nhân, chỉ là những cuộc họp mặt. Họ họp nhau thành các hội Ái hữu Binh chủng. Trên nữa, là các tay viết báo thuộc tầng lớp trí thức tiểu tư sản, hô hào tẩy chay phim ảnh, văn nghệ tuyên truyền. Cao hơn, là các trí thức trưởng giả: Giới này phê bình lịch sử, chỉ trích Marxist. Thượng tầng Chống Cộng này, đồng thuận rằng lý thuyết Marx sai ngay từ căn bản.

Sau khi các hội đoàn cựu quân nhân dần lỏng lẻo (sau hơn hai chục năm, phai nhạt vì xa cách, vì mưu sinh), các tay trí thức-văn nghệ cũng gặp những khó khăn khách quan: Túng đề tài, có đợt sóng văn nghệ mới, các giọng hát mới được ưa chuộng… làm sự tẩy chay, kêu gọi đề phòng “văn hoá vận”, “tuyên truyền cho Việt Cộng”… giảm dần. Họ đón nhận các tiếng nói mới từ trong nước. Sau khi cuốn “Sách đen về chủ nghĩa Cộng sản” ra đời, cộng hưởng thêm các bài viết lúc trước của Trần Độ, Hà Sĩ Phu… kèm với kêu gọi đòi Dân chủ cho Việt Nam, người ta lần đầu tiên được nghe những phê phán chủ nghĩa Marx sai lầm… còn hơn trong các chế độ Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà. Từ “Tố Cộng là yêu nước”, “Chống Việt Cộng pháo kích dân lành”, “Bốn Không”… nay người ta phê bình.

I. Chống Cộng trên nền tảng “chống tuyên truyền”

Khi tôi viết những dòng chữ này, trên báo Việt Mercury loan tin dân chúng Chống Cộng biểu tình Bảo Tàng viện tại Oakland, vì phim “Hearts&Minds” của đạo diễn Peter Davis. Đạo diễn này dù đã tuyên bố anh chống chính sách can thiệp của Mỹ trên thế giới bằng chiến tranh, nhưng vẫn bị bắt bẻ, “tuyên truyền một chiều”, và “trong phim không có những cảnh về phía Cộng sản Việt Nam tàn sát người Việt như vụ Mậu Thân, Cai Lậy…”, và “phim cũng không cho thấy sự hào hùng của quân đội Việt Nam Cộng hoà”. Thật quả, nếu anh có làm phim về ngược đãi tù binh Iraq, chắc không thoát được sự bắt bẻ là “một chiều”, có khi vì “đã không chiếu cảnh quân Mỹ cho kẹo trẻ con...”

Tuy nhiên chỉ có chất vấn, đã khá hơn hồi chiếu phim “Bao Giờ Cho Đến Tháng Mười”, ở đó một nhà báo Việt bị hành hung năm nào.

Báo Việt Mercury khi loan tin, cũng bớt gay gắt như trên báo quốc gia Người Việt, khi phim “Đất Trời Đảo Lộn” của đạo diễn Oliver Stone bị chống đối là thiên vị. Có nhà báo gốc quân đội còn viết bài, đề nghị các sinh viên thế hệ sau, cố học Anh Văn cho giỏi để “Đấu lý với Oliver Stone” (Làm như giới trẻ sẽ phải tự kiếm ra lý lẽ mới, lý lẽ hiện tại không đủ dùng!)

Dù sao sinh hoạt “biểu tình Chống Cộng” vẫn còn được chiếu cố, đăng hình, tường thuật đầy đủ. Nhưng tường thuật trong chủ đề Chống Cộng mà thôi. Nếu cũng biểu tình, dù là Phản chiến ở San Francisco được truyền hình toàn quốc Mỹ chiếu đi chiếu lại, các báo quốc gia, dù khoảng 1 giờ lái xe, cũng không một phóng viên nào chụp hình, hay tự tường thuật. Một cuộc biểu tình vài người Chống Cộng trước cửa một toà báo là đủ thành sự cố . Dù cùng lúc đó, cuộc biểu tình tuần hành (quy mô, có cả học sinh nhỏ) hàng ngàn người, chống vụ oan ức cho nhà lãnh tụ Báo đen, Mumia Abu-Jamal, không một báo “quốc gia” nào thèm để ý – chứ đừng nói là có loan tin. (Những người biểu tình ấy đi ngang đường Alum Rock, giữa trưa, ngang qua đường Santa Clara, qua tòa soạn hai tờ là Saigon-USA và Thời Báo!) Cũng có thể, người ta đổ cho lý do, là sinh hoạt xã hội Mỹ, ai muốn biết, kiếm báo Mỹ mà đọc. Tự do xem ra cũng tùy trình độ, và có nhiều hình thức biểu hiện sự sử dụng Tự do!

II. Chống Cộng trên bình diện văn hoá của Tiểu tư sản.

Không chắc năm nào, nhưng báo Việt ngữ loan tin (khoảng 1986-1987) trên mặt trận văn hoá quốc gia, người Việt khắp nơi từng ra trước sau 347 tờ báo, dưới đủ mọi hình thức.

Những người ra báo, làm báo, viết báo… chắc hẳn không từ thành phần nông dân, thuần túy lao động. Có thể vì giai đoạn thích nghi họ làm lao động, nhưng quá khứ đã quen sống thành thị, suy nghĩ và quyền lợi gắn liền với nếp sống thành thị. Đó là các cựu công chức, thày cô giáo cũ, các cựu quân nhân (nhà văn quân đội), các sinh viên học sinh… thuộc miền Nam di tản. Họ từng nhận “là người Di tản buồn”…

Xin nhận nơi này làm quê hương, họ coi như nơi họ đang sống là một quê hương mới, lãnh thổmới… Họ lập ra những Trung tâm Việt-Mỹ, hội Văn Bút hải ngoại. Tình đoàn kết của họ gắn chặt, nhất là nếu cùng kỉ niệm quá khứ. Không thể nhận là tha phương cầu thực, họ mang theo chính nghĩa, mà chính nghĩa là, “Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam”. Nhưng chính trong đám này tự phân hoá, mỗi khi họ ôn lại quá khứ cá nhân, tìm lại lịch sử. Người còn ghi ơn Ngô Tổng Thống, không chịu nổi có những tác giả tự do quá trớn lôi cả những tội ác, tàn sát người quốc gia của nhà Ngô, thông đồng Vatican hòng nhuộm cả miền Nam theo đạo. Thế là nội bộ có những lủng củng vì tố cáo lẫn nhau. Nhưng không sao, nhiều người can gián, kêu gọi tình đoàn kết. Một phong trào sinh viên đã tụ họp được ở San Jose, rất đông, gần nghìn người, tuyên bố, bây giờ trách nhiệm, xin để giới trẻ chúng tôi gánh vác. Nhưng vụ này chì xảy ra một lần rồi thôi . Lúc cao trào nhất của Chống Cộng, thì lại phát hiện có những lem nhem tiền bạc. Thế là, Mặt Trận kiện Báo chí . Pháp trị? Đây là điều dễ hiểu, sống trong tự do, người ta nhờ luật pháp can thiệp, phân xử giùm. Các Hồi ký một thời nở rộ. Nào hồi kí tướng-tá, công chức trưởng giả… (nếu sĩ quan ít chức vụ, thì kể hồi kí nơi sa trường). Hồi kí cải tạo càng có chính nghĩa, vì các tác giả vốn vô tội, lại can đảm giữ vững lập trường trong tù… cho tới ngày vượt biên. Lịch sử, đối với họ thường từ ngày họ nhập ngũ, hay xa hơn, thì từ khi đất nước chia đôi (1954). Vấn đề dịch thuật lèo tèo vài ba cuốn thuần văn chương, còn lại, là hồi kí của ai có cùng kinh nghiệm đau đớn với cộng sản (kể cả cộng sản Tàu) cũng được dịch. Khoảng cuối thập niên 80, một tập san cấp tiến được thành hình: Tờ Hợp Lưu, nguyên nhân do sự tập họp những cây viết ủng hộ Kháng thư Dương Thu Hương - tác giả “Những Thiên Đường Mù” - vì những bài tham luận của cô được chuyền tay, sang tới hải ngoại. (DTH bị nhà cầm quyền trong nước bắt giữ). Tạp chí Hợp Lưu cũng bắt đầu đăng những tác phẩm, bài nói, bài viết của các tác giả khác từ trong nước, mong phá ranh giới khoanh vùng. Thái độ chính trị thụ động này cũng lập tức bị chống đối, biểu tình, “đồng nghiệp” xa lánh. Nhưng sau trên mười năm, cường độ tâm lý buồn chán giảm hẳn. Người ta vị tha hơn. Cũng có thể các “đồng nghiệp” Hợp Lưu cũng đăng các bài văn, biên khảo sáng tác từ trong nước. Nay thì hiện tượng thành thông thường: Báo hàng ngày khắp nơi còn lấy y nguyên trên Internet tin của báo trong nước, vừa tiện, vừa rẻ, vừa nhanh. (Dĩ nhiên, ta phải hiểu là những tin-tức ấy, thường là về tệ đoan xã hội dưới dạng tiêu cực. Cũng có khi thuần thông tin, như tin thể thao, bão lụt…)

Trong quãng chuyển mình này, những cất tiếng lên án thẳng chế độ chủ nghĩa Cộng sản được chú ý: Đó là những bài viết - tiếp theo Hà Sĩ Phu, thơ Bùi Minh Quốc (Đao phủ ngồi Thiền)v.v... như Nguyễn Văn Trấn, Trần Độ… được in ấn, loan tải cho ai cũng biết. Sách vở trong nước không còn bị tự (lương tâm) kiểm duyệt nữa. Chúng đã có mặt trong các Thư viện công cộng, những nơi có Cộng đồng đông người Việt.

Các tư tưởng tiểu tư sản thường không đồng thể tính (homogene), cũng gọi là Duy nhất. Vì là giai cấp ở giữa lớp trưởng giả và lao động, họ thường nghiêng bên này ngả bên kia, nhưng bao giờ cũng chỉ vì quyền lợi trước mắt. Sự đoàn kết của họ thường giai đoạn, cho nên đã có những chống đối nhau cực kì gay gắt. Va chạm quyền lợi, muốn kéo lẽ phải về mình (như khi để tranh quảng cáo) họ bươi móc quá khứ đối thủ tàn mạt, cực độ thì bao giờ cũng là tội “làm lợi cho Việt Cộng”. (Đại đa số các Thông cáo kêu gọi, ít khi thiếu “Đề phòng âm mưu”, “Đề cao cảnh giác”… Dĩ nhiên, không thiếu lời kêu gọi Đoàn-kết!)

III. Chống Cộng của giai cấp trí thức Trưởng giả

Biểu tình, viết báo kêu gọi… vẫn không đủ. Cao hơn, người ta truy tố đích danh ngay chủ nghĩa Marx. Đây là chuyện dài dòng nhất của bài viết tóm lược này.

Nhiều người sẽ băn khoăn, sao lại đặt vấn đề giai cấp? Tại sao? Những ai mới được coi là trưởng giả?

Tính giai cấp, một khi không nhận rõ, sẽ coi như là một ý niệm xa vời, đặt để. Hoặc nó thể hiện trong thái độ, hoặc nó dấu kín trong đề cương tranh đấu, hoặc nó nêu mục đích khi đòi quyền lợi. Xem trong lịch sử tranh đấu của các Đảng phái Quốc gia, bản dự thảo của Đào Duy Anh viết năm 1926:

“Đảng của chúng ta không thể chỉ dựa trên giai cấp. Giai cấp vô sản chưa phát triển, không theo một chính cương rõ rệt; Giai cấp nông dân bao gồm những phần tử không duy nhất và có thái độ chống phong trào chúng ta.” (Như vậy không phải vô tình mà đảng Tân Việt không ghi vào chương trình sự cải cách điền địa!)

Và:

“Giai cấp trưởng giả không cương nghị và khi quyền lợi riêng lại chống hẳn quyền lợi cách mạng. Còn giai cấp tiểu tư sản thì đã không sức mạnh lại không thống nhất. Bởi vậy, chúng ta phải tuyển lựa đảng viên trong đám tiền tiến nhất trong tất cả các giai cấp xã hội. Chương trình của đảng là chương trình quốc gia, và không tranh đấu chống lại quyền lợi của một lớp người nào đứng trong mặt trận cách mạng cả.” (Tất nhiên, khi quyền lợi trưởng gỉa ngược với quyền lợi lao động và nông dân, người ta đem hi sinh quyền lợi giai cấp lao động và nông dân là giản tiện nhất .)

Chúng ta hãy cùng khảo sát vài tác giả trí thức tiêu biểu đương đại. Họ cùng nhận xét về Dân chủ, và có người ít nhiều nhận xét thẳng về chủ nghĩa Marx. Phát biểu của họ, hoặc in thành sách, hoặc được phóng trên mạng điện toán, được chú ý, in lại… phản ánh không ít suy nghĩ trên báo chương gần đây. Đó là những biểu lộ chân thành và nhiệt tình.

a) Phương Nam - Đỗ Nam Hải

Bút hiệu là Phương Nam, Đỗ Nam Hải trưởng thành sau chiến tranh. Ngay sau thống nhất, anh (16 tuổi) được vào Nam trong những chuyến đầu tiên. Không phải ai muốn vào Nam là vào được ngay. Trong những người trẻ du học sớm nhất, anh ta được đi Úc. Không phải ai du học cũng được tiếp chuyện, và tâm sự với một đảng viên 50 năm tuổi đảng thăm con cháu . Khác với những Việt kiều tốt nghiệp, anh về nước, được thu dụng. Và anh phát biểu rất độc lập những điều băn khoăn của mình, những tâm sự tự đáy lòng. Theo một số người, thì còn có điều ít thấy: Được ưu đãi, anh không lo hưởng thụ, mà nhìn lại lịch sử.

Phương Nam viết khoảng 5 bài, trong đó một bài viết về chủ tịch Hồ Chí Minh. Đối với cả một thế hệ từ tuổi niên thiếu đã được tập cho lòng tôn kính thần tượng, thì đấy là điều cấp tiến hiếm có. Anh cũng tuyên bố, “Cuộc CMXH ở Việt Nam sẽ phải thôi gào thét. Cũng như ý thức hệ Cộng sản, cùng với những hệ lụy của nó dứt khoát sẽ phải ra đi trên đất nước ta.” . Nhận định về chủ nghĩa Marx, Phương Nam viết, “Vì nền kinh tế về cơ bản là dựa trên cơ sở công hữu về các tư liệu sản xuất. Chỉ có điều chính cái ưu thế ấy bị sai từ gốc. Nó sai từ ngay trong khâu thiết kế của Marx.”

Xem ra có phần lúng túng, anh viện dẫn Hà Sĩ Phu, ”Đôi Điều Suy Nghĩ Của Một Công Dân”:

“Marx đã xử lý rất không công bằng đối vối hai bộ phận của sự chiếm hữu. Ở mặt chiếm hữu tư liệu sản xuất thì Marx quá nghiêm khắc, đáng lẽ chỉ nên chống sự tập trung tư liệu sản xuất quá lớn thì ông lại chủ trương xoá bỏ mọi sở hữu tư nhân, làm mất đi cái động lực tự nhiên của đời sống “ (Tôi chú gạch). Ở đây là sự lẫn lộn giữa Sở hữu, và Tài sản. Tài sản, là Sử dụng, Chiếm hữu, và Định đoạt. Tư bản chiếm hữu Tài sản là phương tiện sản xuất cho xã hội, rồi nắm quyền phân phối sản phẩm. Đặc quyền đó Tư bản thu tóm vào trong tay cho họ hưởng lợi. Mặt kia, Sở hữu là đối với của riêng, sự sử dụng cá nhân, không dính tới sản xuất. (Đôi giày này của tôi, cái bát này của tôi…). Xin đọc Engels, ông đã viết rõ việc này trong “Nguồn gốc Gia đình, Tài sản…”.

Phương Nam dẫn thêm, ”Với quyền lực xã hội thì Marx lại quá nuông chiều, cho nó quyền Chuyên chính với hi vọng rằng trong một tương lai xa xôi nó sẽ tự tiêu vong. Chiếm hữu quyền lực mới là chiếm hữu triệt để nhất! Điều đó nhân loại có thừa bài học, còn một thứ quyền lực tự tiêu vong thì suốt lịch sử hàng triệu năm chưa ló ra một tín hiệu nào để dự đoán nó cả!” (Tôi chú gạch). Câu văn lúng túng này, ta chỉ thể hiểu rằng “Nó”, là “Nhà nuớc”. Nhà nước tự tiêu vong, là lý thuyết về Nhà nước. Nhà nước là gì? Là một cơ quan, công cụ cai trị của giai cấp thống trị. Khi giai cấp lao đông không còn bị bóc lột, chính họ là Nhà nước, họ kiểm soát nền sản xuất và phân phối, họ xoá bỏ sự bóc lột, thì Nhà nuớc ấy tự tiêu vong. Đấy là những ý chính về Nhà nuớc, trong “Nhà Nuớc và Cách Mạng” của Lenin! Hà Sĩ phu nói, “Chưa ló ra một tín hiệu nào để dự đoán nó cả”, hẳn anh ta hiểu lầm cuốn này: Đã có tín hiệu rồi, ló ra (Cách mạng 1917) để dự đoán, phân giải… nó rồi. (Nhưng nếu chưa thấy cụ thể, thì Lênin mất năm 1924, lịch sử còn dài với Stalin về sau, không trong phạm vi bài này). Còn nếu muốn tìm hiểu lý do chưa có Nhà nước nào tự tiêu vong cả, xin đọc “Cuộc Cách Mạng Bị Phản Bội” của Trotsky.

Dĩ nhiên, Phương Nam cũng đòi đa nguyên đa đảng. Nhưng không nói đến một đảng Xã hội - nếu có - chủ trương nhìn lại lịch sử xa hơn, và Đảng ấy nếu chủ trương những điều tác giả đã coi là sai lầm ngay từ gốc!

Nhưng lúng túng về chủ thuyết lãnh đạo, không nhìn ra vấn đề, thì không còn nghi ngờ gì nữa. Trước khi đi tới Mặt trận Tổ quốc, chủ trương Dân tộc, đã có những phát biểu từ bỏ chủ nghĩa Marx, thay vào đó là Tư tưởng Hồ Chí Minh. Đại khái, trong Thời Báo (San Jose) , nhan đề “Cựu Lãnh Đạo Cộng sản Việt Nam chỉ trích Đảng độc tài – Chia rẽ, Tiền Bạc – Kì thị tôn giáo, Thành phần, Ù lì - Phe cánh…” thì, “theo ‘băng ghi âm cuộc họp do ban Dân Vận Thành Ủy thành phố Hồ Chí Minh mời,’ gồm Mai Chí Thọ, Trần Bạch Đằng, Trần Hồng Quân, Trần Trọng Tân…”, như sau (xin trích đoạn vì quá dài):

“… Anh Mai Chí Thọ: Trước hết tôi nói lý tưởng Cộng sản bị phai nhạt (…) Cuộc khủng hoảng xã hội đã là một cú sốc tâm lý hết sức lớn lao đối với lí tưởng cộng sản. (…) bây giờ tôi hỏi các anh xã hội mình sẽ đi theo hướng nào? Xã hội chủ nghĩa hay Tư Bản chủ nghĩa? Hai khuynh hướng đang đấu tranh nhau ghê gớm Nhưng xem ra Tư bản chủ nghĩa đang thắng thế. (…) Và, (khi nói ngoài hành lang, đồng chí Mai Chí Thọ còn nêu lên một ý kiến rất mới. Đồng chí nói, phải coi ‘TẦNG LỚP LÃNG ĐẠO XÃ HỘI KHÔNG CHỈ GỒM CÁC CÁN BỘ ĐẢNG, NHÀ NƯỚC, ĐOÀN THỂ ĐƯƠNG QUYỀN, MÀ CÒN BAO GỒM CẢ CÁC LÃNH ĐẠO TÔN GIÁO, CÁC TRÍ THỨC CẤP CAO, CÁC CÔNG THƯƠNG GIA LỚN…” (Tôi chú gạch)

Tuyệt không một lời về giai cấp Công nhân, Nông dân, Vô sản…! (Lãnh đạo tôn giáo, như ta thấy, đã có lãnh đạo Làng Hồng về, Công thương gia lớn (mở thêm sân đánh Golf) đã có một cựu Thủ tướng làm gạch nối, còn Trí thức cấp cao?)

b) Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng (Việt kiều Bỉ)

Lấy trên Internet, thì 2004, tại “Đại hội Mặt Trận Tổ Quốc lần thứ VI, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng có bài tham luận đọc trước Đại hội.”

Những phát biểu ấy như thế nào? “Coi Mặt Trận Tổ Quốc là cơ sở chính trị của chính quyền Nhân dân, nơi thể hiện nguyện vọng và ý chí của toàn dân, đây chính là tầm nhìn mới của đảng cộng sản Việt Nam thông qua Đại hội IX.”

Cơ sở chính trị này, khi trả lời câu hỏi với Phóng viên , “Nỗi băn khoăn chung của Việt kiều là gì? Chính trị hay kinh tế?” - “Điều quan tâm nhất là làm sao để phấn đấu, theo kịp các nước lân bang, thoát cảnh tụt hậu”. Thành ra, Mặt Trận Tổ Quốc được coi là cơ sở chính trị, nhưng kinh tế mới là quan tâm hàng đầu. Ai làm chính trị? Ai suy nghĩ về chính trị, nếu như các cấp lãnh đạo Đảng CSVN còn đang lúng túng chủ thuyết? Các trí thức đều lên án chủ nghĩa xã hội, Marxist!

Trong tham luận, anh Hưng coi chìa khoá vấn đề là, “Bác Hồ đã chỉ rõ: Đó chính là khối đoàn kết toàn dân”. Thế mục tiêu gì? Anh trả lời, “Dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh.”

Chủ trương “đoàn kết không phân biệt ý thức hệ”, và “đổi mới tư duy” được hiểu: “Ngay cả những người không đồng ý với đảng cầm quyền cũng phải có chỗ đứng trong lòng dân tộc. Phải tạo chỗ đứng thực sự cho họ.” (Tôi chú gạch). Và, “Lãnh đạo và quản lý đồng nghĩa với phục vụ tốt: ‘Đổi mới tư duy theo tôi là đoạn tuyệt với lề lối tập trung quan liêu, nôm na là thói quen ôm đồm bao biện...’”

Về chính trị, thì không đồng ý với lãnh đạo, mà lãnh đạo còn lúng túng chủ thuyết, ý thức hệ, chưa biết “đứng” ở đâu, thì tạo được chỗ đứng cho ai? Quan liêu được Tiến sĩ Hưng hiểu là hệ thống thư lại. Mà hệ thống thư lại có tệ đoan là sự bình thường, nhưng quan liêu trong chính trị, là quan liêu thối nát, kí sinh và thủ tiêu sức mạnh lao động, độc đảng và đảng độc khối… thì không đề cập đến. Quan liêu này không phải tự nó có: Chế độ Cộng sản Stalinien đã sinh ra nó. Nhưng đây thuộc về lịch sử, lãnh vực nằm ngoài phạm vi chuyên môn của các chuyên viên khoa học kỹ thuật. Có điều, phân vân chủ nghĩa Marx, nhưng vẫn còn đảng Cộng sản! Có thể cộng sản “tư tưởng Hồ Chí Minh”?

Về chuyện lịch sử và chủ thuyết, chúng ta xem ý kiến một trí thức khác.

c) Đoàn Viết Hoạt

Đây là một bằng cấp, trưởng thành trong thời miền Nam là “Tiền đồn” Thế giới Tự do. Anh được du học Mỹ. Trong cuốn sách mới nhất, “Hành trình Dân tộc”, tác giả đi xa hơn (và còn hứa hẹn viết nhiều hơn) về chủ nghĩa Marx. Nhưng chỉ trong một chương , tác giả chứng minh những sai lầm tai hại NGAY trong Marxist.

Rất nhiều cáo buộc.

“Vào những năm 1950-51, khi ban lãnh đạo đảng CSVN, thừa lệnh Đệ Tam Quốc tế, cụ thể là Stalin, bắt đầu gắn liền cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc vào cuộc đấu tranh giai cấp, thì nhiều trí thức và nhà văn trong nước đã phải rời bỏ hàng ngũ kháng chiến để tạm lánh sang vùng Pháp cai trị” (Điều “tạm lánh sang vùng Pháp cai trị”, không mới, không chỉ có từ 1950-51, mà có từ thời rã ngũ của đảng Tân Việt: “Sự thành lập của Đông Dương Cộng sản đảng lần đầu tiên sau cuộc hội đàm Hồng Kông, tháng 5 -1929, và kết quả nhanh chóng của cuộc tuyên truyền đảng ấy (mặc dầu mấy tháng trước đảng Tân Việt đã mượn ngòi bút Đào Duy Anh nói rằng Cộng sản chủ nghĩa không nhập vào Đông Dương được) đã thôi thúc sự sụp đổ. Một lớp đông đảng viên dưới gốc thành lập nhóm Cộng sản, xin gia nhập đảng Cộng sản Đông Dương, năm 1930. Còn nhóm lãnh đạo, phần nhiều ngưng hoạt động cách mạng; một vài người vì quá bài cộng đi đến kết cấu là phụng sự công khai đế quốc. Đây, Hoàng Đức Thi đã thuật lại bằng những lời lẽ thẹn thùng như thế này,”Các lãnh tụ của Tân Việt bị nhà cầm quyền xét hỏi. Lương tâm họ thúc bách, họ thấy có bổn phận vừa phải cứu vớt nhân dân và cũng phải cứu vớt tính mạng họ nữa, nên họ phải khai hết với chính phủ Pháp những gì họ biết về đảng Cộng sản.”

“Con đường mà ban lãnh đạo đảng CSVN, bằng cả bạo lực và mưu kế, đã đẩy dân tộc vào con đường cụt ngay trong bản chất và nội dung của chủ nghĩa Mác-Lê.” (Con đường cụt, theo tác giả, vì chủ nghĩa Marx từng bị tu chính hai lần: Marx chủ trương phải theo con đường tư bản trước, mới tới chủ nghĩa xã hội được. Tu chính lần hai, tác giả dẫn chứng Mâu Thuẫn luận… của Mao Trạch Đông. Nếu coi bất cứ ai có thuyết gì trong hoàn cảnh mới thì tu chính không chỉ hai, mà rất nhiều lần; Nào “Chủ nghĩa xã hội trong một xứ” của Stalin, chủ nghĩa Trostky, chủ nghĩa Marx hợp pháp của Đệ Nhị Quốc tế, chủ nghĩa cộng sản tiệm tiến Fabian, chủ nghĩa Euro-Communism,v.v...)

Nhưng có thật Marx chủ trương phải qua giai đoạn Tư bản rồi mới tới giai đoạn thực hiện Chủ nghĩa Xã hội không? Đây là vấn đề cốt lõi, nhiều người đổ oan cho Marx.

Lịch sử không tiến hành một cách máy móc. Con người không bắt buộc phải kinh qua con đường đau thương của Tư bản. Những tác phẩm mà Marx và Engels cùng viết chung từ đầu tới cuối, đều cùng khước từ quan điểm là trước sau nhân loại cứ tự động tiến tới cuộc cách mạng vô sản, theo luật phi tính nhân và tính vượt qua của lịch sử. Ngay trong cuốn The Holy Family, cuốn đầu tiên viết chung năm 1845, đã nói, ”Lịch sử không làm gì cả, nó không sở hữu sự thịnh vượng nào, nó không tưởng thưởng một trận chiến nào. Chỉ có con người, thực sự, con người sống động tạo được sở hữu và chiến đấu. Lịch sử không phải, như tự nó từng xảy ra, là việc tách rời con người, lại hòng sử dụng con người làm phương tiện vào mục đích lịch sử muốn; lịch sử không là gì cả với hoạt lực của con người, trong việc thực hiện mục tiêu của con người.”

Để trả lời cho một trí thức Dân túy, M.K. Mikhailovsky, từ 1870 tuyên bố là Marx muốn nước Nga phải nên trải qua thời kì dài của sự phát triển tư sản đã, rồi mới tiến đến chủ nghĩa xã hội, Marx đã trả lời một cách gờm nhớm trên báo của phe Dân tuý. Ông chỉ trích Mikhailovsky đã ảo-hoá “cái lược đồ lịch sử của tôi, về sự sáng thế của tôi về chủ nghĩa tư bản tại Tây Âu đã thành ra một thuyết về tất nhiên triết luận-lịch sử là ai ai cũng phải đi qua, bất kể hoàn cảnh lịch sử nào người ta phải đương đầu, tức là diễn tiến kinh tế cực điểm sẽ đưa đến bảo đảm, tương thuận với tình trạng bành trướng cao nhất về phát triển của lực sản xuất về lao động xã hội, sự hoàn tất cao nhất của sự phát triển con người.” Câu văn dài dòng tạm dịch này, chỉ để tôi chứng minh Marx không hề quan niệm là khi phát triển năng lực sản xuất cao nhất từ chế độ Tư bản, mới tới Xã hội chủ nghĩa được, nói thế là vu cáo ông! Vu ông duy tâm, theo triết thuyết lịch sử định đoạt (historico-philosophic history.)

Nếu đổ tại tôi trích từ Thánh Gia (The Holy Family) là cuốn ít phổ biến, Đoàn Viết Hoạt có thể thấy ngay trong tư tưởng mà anh chỉ trích đã được viết ngay từ Communist Manifesto, quan niệm về đấu tranh giai cấp là điều không tránh khỏi, nhưng sự bùng ra của nó không nhất thiết là điều ắt có nếu con người KHÔNG làm:

“Freeman and slave, patrician and plebeian, lord and serf, guild-master and journeyman, in a word, oppressor and oppressed, stood in constant opposition to one another, carried on an uninterrupted, now hidden, now open fight, a fight that each time ended, either in a revolutionary re-constitution of society at large, or in the common ruin of the contending classes.”

(Đã dịch, ở đây xin để nguyên văn.)

Đoàn Viết Hoạt cho rằng con người sai lầm khi tự mình làm lịch sử, ”Lý do căn bản của sự sai lầm tai hại này chính vì Marx tin rằng cho rằng con người được tự nhiên và xã hội quy định trước khi có thể quy định lại tự nhiên và xã hội…” Tức là 135 năm sau ngày Marx trả lời một ông trí thức Dân túy (Nga), vu cho ông chủ trương lịch sử tạo con người, lại một ông trí thức Dân tộc (Việt) nói ông càng sai khi nói chính con người làm lịch sử. Cả hai cùng mục đích: Marx sai lầm.

***

Dù cho không thể liệt kê hết những luận điệu Chống Cộng (Là Yêu Nước) bấy lâu, người ta đành nhìn nhận một sự thay đồi: Không còn dự luật 10/59 kéo lê máy chém xử tội Cộng sản nữa, nay người ta rộng lượng hơn nhiều: Đã cho đa nguyên đa đảng. Nhưng các tay trí thức Dân chủ, Dân tộc, Chống Cộng, Cộng sản Stalinien… có cho đảng Cộng sản (nếu có) , hay chủ thuyết sai lầm Marxist được phát biểu hay không?

01/05

Trở về Trang Nhà Trở về Trang Nhà